Câu chuyện về NGƯỜI CHA
đưa cơm hộp.
Đồng nghiệp ăn thử cơm cha
nấu, khen rất ngon. Nhưng nó cảm thấy trong lời khen ấy, có chút gì như khinh
thường. Đúng vậy, khinh thường. Một người cha chỉ biết nấu cơm, chỉ biết chịu
khổ chịu cực không biết cách hưởng thụ cuộc sống.
Phải chăng mẹ đã bỏ nó từ
khi còn bé tí để theo một người đàn ông khác vì một người cha không có tiền đồ
như vậy? Mẹ có thể tìm lại được cho mình một người chồng mới, nhưng nó thì
không thể tìm lại cho mình một người cha mới được.
Hai giờ chiều. Cha vẫn chưa
đến. Không biết làm gì mà cả ngày rảnh rỗi, chỉ là nấu ít cơm, gần đây nấu cũng
linh tinh nữa. Hôm qua không có thịt, hôm kia 1 giờ chiều mới mang đến. Hôm kìa
quên cả cho muối. Đợi suốt cả buổi chiều cha vẫn chưa đến. Bảy giờ tối, có cuộc
điện thoại từ sở cảnh sát gọi tới: “Bố anh đang ở chỗ chúng tôi. Ông ấy lạc
đường, mời anh đến đón về”
Lạc đường? Cha làm sao mà
lạc đường được? Vừa đến sở cảnh sát, nhìn thấy cha vẫn cầm hộp cơm. Thấy nó
đến, cha vội đưa tới cho nó: “Ăn cơm đi”.
Cha đang làm gì vậy? Một
hộp cơm cầm đến tận bây giờ, lại cầm đến đây?
Nó đang muốn phát điên, thì
người cảnh sát nói: “Có người phát hiện ông lão này mồ hôi nhễ nhại cứ đi đi
lại lại, hỏi ông ấy đi đâu, ông ấy nói không nhớ, hỏi nhà ở đâu, tên gì, cũng
không nhớ, thế là gọi điện cho chúng tôi, may mà chúng tôi đã tìm thấy danh
thiếp của anh trên người ông cụ. Cha anh mắc chứng bệnh đãng trí tuổi già, phải
trông coi ông cụ, đừng để ông ấy đi mất”.
Cha đã bị mắc bệnh đãng trí
tuổi già?!
Giờ nó mới biết, để đưa cơm
hộp cho nó, cha đã đi suốt cả buổi chiều trên con đường đó. Cái bệnh đãng trí
tuổi già đã làm cha quên mất mình cần đi đâu, nhà mình ở đâu, mình là ai. Nhưng
vẫn đinh ninh nhớ đến con trai, nhớ phải mang cơm hộp đến cho con trai.
Cha bị đói suốt cả buổi
chiều mà vẫn giữ nguyên hộp cơm. Hộp cơm đã nguội ngơ nguội ngắt, đưa ra trước
mặt nó.
Một người đàn ông đã trưởng
thành như nó, cuối cùng đã không kiềm chế được òa lên khóc …..Dù thế nào đi nữa thì Cha & Mẹ
vẫn là người con yêu nhất.
ST..